Giám đốc tình cờ gặp lại cô giáo chủ nhiệm lớp 12 năm xưa la/ng th/ang trên phố, hành động sau đó của anh khiến mọi người không cầm được nước mắt…


Nguyễn Hoàng Minh, giám đốc một tập đoàn công nghệ lớn, ngồi trong chiếc xe sang trọng, mắt lơ đãng nhìn dòng người tấp nập qua khung kính. Anh vừa kết thúc một buổi họp căng thẳng, đầu óc vẫn còn vương vấn những con số và chiến lược. Xe dừng ở một ngã tư, Minh bất chợt nhìn thấy một dáng người quen thuộc. Một bà cụ tóc bạc phơ, mặc áo dài màu tím nhạt đã sờn, đang bước đi chậm rãi trên vỉa hè. Đôi mắt anh nheo lại, tim bất giác đập nhanh. “Không lẽ… cô Hương?” – anh lẩm bẩm.

Cô Hương, cô giáo chủ nhiệm lớp 12 của Minh năm xưa, là người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời anh. Ngày đó, Minh là một cậu học trò nghịch ngợm, học hành làng nhàng, gia đình lại khó khăn. Chính cô Hương đã kiên nhẫn kèm cặp, động viên anh vượt qua những ngày tháng chán nản. Cô từng nói: “Minh, em có tiềm năng, chỉ cần em tin vào chính mình.” Lời nói ấy như ngọn lửa sưởi ấm trái tim cậu học trò trẻ, để rồi Minh quyết tâm học hành, thi đỗ đại học và từng bước xây dựng sự nghiệp lẫy lừng như hôm nay.

Nhưng tại sao cô Hương lại ở đây, một mình, dáng vẻ ti/ều t/ụy đến thế? Minh ra hiệu cho tài xế dừng xe, vội vàng mở cửa bước xuống. Anh tiến lại gần, giọng r/un r/un: “Cô… cô Hương, có phải cô không ạ?”…

…bà cụ ngẩng lên. Đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác chợt mở to, nhìn anh hồi lâu như cố lục tìm trong ký ức.

— “Cháu là…?” — giọng bà run run.

Minh nghẹn lại. Anh cúi xuống thật thấp, như ngày xưa đứng trước bục giảng.

— “Em là Minh… Minh lớp 12A3 đây cô. Học trò hay bị cô gọi lên nhắc nhở vì ngủ gật đó ạ.”

Đôi tay gầy guộc của bà Hương khẽ run lên. Một giây sau, bà bật cười, nụ cười hiền hậu năm nào vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là phủ thêm lớp thời gian.

— “Minh… Minh ‘con’ đấy à?”
— “Trời ơi… cô cứ tưởng cô nhìn nhầm…”

Bà đưa tay lau khóe mắt. Minh thấy tim mình thắt lại.

Anh nhìn xuống chiếc túi nilon cũ bà đang cầm, bên trong là vài xấp vé số và mấy chai nước lọc. Đôi dép nhựa đã mòn vẹt, gót chân bà nứt nẻ vì đi nhiều.

— “Sao cô lại…” — Minh không nói hết câu.

Bà Hương cúi đầu, giọng nhỏ dần:

— “Cô nghỉ hưu lâu rồi. Chồng mất sớm, con trai thì bệnh nặng, bán hết nhà cửa chạy chữa mà không qua khỏi. Giờ cô ở trọ, ngày bán vé số, tối nhặt ve chai… sống được ngày nào hay ngày đó.”

Minh quay mặt đi, cố giấu đôi mắt đỏ hoe.

Người đàn ông vừa bước ra từ phòng họp triệu đô ấy, lúc này đứng lặng giữa phố đông, trước mặt là người đã từng vì mình mà thức đến khuya chấm bài, gom tiền mua thêm sách tham khảo cho học trò nghèo.

Anh đỡ lấy cánh tay bà.

— “Cô ơi, để em đưa cô đi ăn đã. Cô đừng đi bộ nữa.”

Bà Hương vội xua tay:

— “Không… cô làm phiền cháu rồi. Cháu bận lắm mà.”

Minh lắc đầu, giọng kiên quyết nhưng rất dịu:

— “Ngày xưa cô chưa bao giờ bỏ rơi em. Hôm nay, cô đừng từ chối em.”

Anh đưa bà lên xe. Người đi đường ngoái nhìn: một người đàn ông vest chỉnh tề, ân cần cài dây an toàn cho một bà cụ áo dài sờn cũ. Có người lặng lẽ quay đi, có người rưng rưng nước mắt.

Sau bữa ăn nóng hổi, Minh không hỏi ý kiến nữa. Anh đưa bà về một căn hộ nhỏ, đầy đủ tiện nghi.

— “Cô ở đây nhé. Có người chăm sóc. Nếu cô muốn, cô chỉ cần đọc sách, trồng cây, nghỉ ngơi.”

Bà Hương hoảng hốt:

— “Minh… thế này cô không dám nhận…”

Minh quỳ xuống trước mặt bà, đúng như ngày xưa anh từng bị cô bắt quỳ vì tội nói chuyện riêng, nhưng lần này, giọng anh vỡ ra:

— “Cô ơi… nếu không có cô, sẽ không có Minh của hôm nay. Cô cho em được làm học trò của cô thêm một lần nữa… lần này là để báo đáp.”

Bà Hương ôm lấy anh, đôi vai gầy run lên vì khóc.

Ngoài kia, dòng xe vẫn vội vã trôi qua. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa hai con người tưởng chừng đã lạc mất nhau trong đời, một vòng tròn nhân quả lặng lẽ khép lại.

Có những người thầy không chỉ dạy chữ,
mà gieo cả một cuộc đời.